Sunday, November 22, 2009

Leaving Deer Park

Ngày Rời Lộc Uyển

Gate Sign at Deer Park Monastery
Prologue - Lời Nói Đầu
Coming and leaving. Arrival and departure. There cannot be one without the other.

Though nothing is permanent, the emotion, thought and feeling at the moment are true.

This account of recollections written in Vietnamese is to reflect on those moments of peace amid the beautiful scenery of an Autumn morning...

  1. Trước Bình Minh
    Before Dawn

  2. Nói Lời Tạm Biệt
    Saying Farewell

  3. Đường Xuống Núi
    Down the Mountain Road

  4. Động Vật "Dễ Thương" ở Lộc Uyển
    Our Animal Friends at Deer Park

  5. Lưng Sau của Đức Phật
    The Back of the Buddha

  6. Một Sư Cô Chưa Từng Được Biết Tên
    A Sister with No Name

  7. Ánh Đèn Pha Trong Đêm
    Headlights at Night

Epilogue - Phần Kết
Going on a trip, there are things which were planned and those which were not planned like the places we visit and the strangers we meet.

Changes in the scenery give rise to opportunities for exploration and discovery, to familiarize and/or re-familiarize ourselves with the surroundings of trees, plants, people and animals.

Whether it is the passerby we simply smile and say “Hello!” or a close acquaintance with whom we share our life stories, they both touch our lives in a special way, knowingly or unknowingly.

And that we sometimes are those strangers and/or friends who touch other people’s lives!

[Start reading] Before Dawn

Before Dawn

Trước Bình Minh
Main: Leaving Deer Park [Previous] |
Saying Farewell[Next]

Tôi giật mình tỉnh giấc vào khỏang 3 giờ sáng, nửa tiếng sớm hơn chuông đồng hồ reo báo thức giờ mà tôi đã chỉnh đêm qua.

Nhờ vào ánh đèn bên ngòai khu cư xá nơi thiền sinh ở, trên xóm Vững Chãi (Solidity Hamlet) của quý Thầy, cộng vào với ánh sáng LED phát ra từ chiếc đèn pin nhỏ cầm trong tay, tôi nhè nhẹ đi lần trong bóng đêm tìm hướng vào phòng làm vệ sinh buổi sáng. Đó là để tránh làm nên tiếng động lớn đánh thức bác gái ở cùng phòng và cũng để cho má tôi ngủ thêm một lát nữa trước một ngày bay dài.

Vừa đánh răng tôi vừa nhìn vào kiếng và thầm nghĩ: “Nay sắp rời Lộc Uyển rồi, hãy rảo mắt nhìn chung quanh (để making memories) một lần nữa trước khi đi.”

Rồi cũng có một dòng suy nghĩ khác chạy đến: “Hmm... Hai năm trước mình cũng nói vậy mà hai năm sau mình cũng nói y hệt như vậy. Điều khác biệt ở đây là mình chỉ nói ở hai chỗ khác nhau thôi, phòng A5 của hai năm trước và bây giờ phòng đối diện B1 của hai năm sau. Lộc Uyển đã trở thành nhà của mình rồi. Mình đâu có đi đâu đâu? Vẫn ở đây đó mà!”

Chợt dòng suy nghĩ nữa chạy đến nhắc nhở: “Nãy giờ đánh răng mà không có chánh niệm rồi.”

Hú hồn, mãi chạy theo dòng suy nghĩ mà quên để tâm là mình đang chăm sóc cho mấy cái răng!

Liền sau đó, tôi mĩm cười lấy mình trong gương, trở về với hơi thở và đọc thầm bài thi kệ*:

"Đánh răng và súc miệng
Để sạch nghiệp nói năng
Để nói lời chánh ngữ
Hoa nở tự vườn tâm."


(*) Source: Langmai
Main: Leaving Deer Park [Previous] |
Saying Farewell[Next]

Saying Farewell

Nói Lời Tạm Biệt
Before Dawn [Previous] |
Down the Mountain Road [Next]

Sau khi kiểm tra lại một lần cuối, trước khi thu xếp những vật dụng cá nhân còn lại để cất vào trong chiếc vali và cái túi ba lô (backpack) xách tay, tôi bước ra khỏi phòng vệ sinh. Đi về phía giường chổ má tôi nằm, dự định là để đánh thức má tôi dậy; nhưng, má đã thức giấc tự nãy giờ rồi. Không những vậy, bác gái ở cùng phòng cũng lục đục thức dậy theo.

Chiều qua, tôi có cho bác biết thông tin là má và tôi cần phải dậy sớm chuẩn bị kịp đón xe đi phi trường (airport) để đón chuyến 8 giờ sáng, bay từ San Diego về Washington/Dulles. Rồi từ phi trường Washington/Dulles đón chuyến bay chặng cuối để về lại thành phố Harrisburg thuộc tiểu bang Pennsylvania. Chính vì vậy, buộc phải xin phép làm phiền giấc ngủ của bác sáng nay. Nghe qua bác gái rất hoan hỉ thông cảm cho.

Nhận biết má tôi quen uống cà phê (coffee) vào lúc sáng sớm, bác còn nhắc nhở tôi dùng bình nấu nước sôi của bác để nấu nước pha cà phê cho má như tôi thường làm vào mỗi bửa sáng của mấy ngày trước.

Về đến Lộc Uyển là vậy đó, ai ai cũng đối xử với nhau bằng tình thương chân thật và lo lắng để ý cho nhau như ruột thịt ở trong nhà. Cho nên mỗi lần chia tay nhau đều thấy quyến luyến…

Ngẫm nghĩ, mong sao ngoài đời thường, mọi người có thể hiểu và thương yêu lẫn nhau thì hay biết mấy?
Before Dawn [Previous] |
Down the Mountain Road [Next]

Down the Mountain Road

Đường Xuống Núi
Saying Farewell [Previous] |
Our Animal Friends at Deer Park[Next]

Gần 4 giờ sáng, tôi bật điện thoại di động lên để có gì thì bác tài xế xe (car driver) ra phi trường tiện việc liên lạc trong trường hợp lỡ khi bác đến bãi đậu xe, gần xóm Trong Sáng (Clarity Hamlet) của quý Cô, trước khi má và tôi có cơ hội thiền hành xuống núi.

Khi về đến tu viện, tôi tập tắt hẳn điện thọai để không bị bận tâm trong thời gian tu học. Chỉ mở lên một vài phút vào buổi sáng hoặc/và trưa để gọi về hỏi thăm ba tôi ở nhà rồi lại tắt nó đi. Nếu có ai gọi lại trong khi điện thọai đang tắt máy thì hãng dịch vụ sẽ tự động chuyển về điện thoại bàn ở nhà như đã chỉnh trước. Chính vì vậy mà tôi không có lo lắng gì.

Đang còn cài đặt ở dạng "Meeting", chuông điện thoại di động reo lên một tiếng "beep" ngắn và nó bắt đầu rung (vibrate) làm tôi giật mình. À, thì ra ba tôi gọi lại cho biết rằng bác tài xế xe có gọi xin (trể) thêm khoảng 15 phút vì bác ấy không nhớ rõ đường lên núi cho lắm.

Cũng với chiếc đèn pin cầm trong tay như hôm nào thiền hành, đi xuống thiền đường Thái Bình Dương (the Ocean of Peace Meditation Hall) để tham dự thiền tọa vào ban sáng, hai má con tôi vai đeo tay xách cùng nhau thả dốc, bắt đầu xuống núi.

Ngẩn mặt nhìn lên, trên đầu sao chiếu lấp lánh. Thật là tuyệt vời và đúng như lời Thầy trụ trì Pháp Dung từng chia sẻ với đại chúng: “Deer Park is a great place to watch the stars.” (Lộc Uyển là nơi tuyệt vời để ngắm sao.)
Saying Farewell [Previous] |
Our Animal Friends at Deer Park[Next]

Our Animal Friends at Deer Park

Động Vật "Dễ Thương" ở Lộc Uyển
Down the Mountain Road [Previous] |
The Back of the Buddha [Next]

Năm đầu về Lộc Uyển, tôi không có tận mắt thấy một con rắn nào. Chỉ có nghe qua có một người bác thấy thôi. Nhưng, năm nay một mình tôi đã hai lần thấy rắn.

Một lần vào lúc thiền hành đi về thiền đường ở xóm Trong Sáng của quý Cô để tham dự pháp đàm. Trong chớp mắt, chú rắn con màu đen vụt sàng qua đường rất nhanh. Còn lần kia thì vào lúc đi xuống bậc thang nối từ nhà ăn của quý Thầy xuống thiền đường Thái Bình Dương để nghe pháp thọai của Sư Ông. Chú rắn này có vẻ chậm rãi hơn. Tôi phải dừng lại, làm tắt nghẽn giao thông cho cả một đòan người đi sau, để chờ cho chú len lỏi vào khe đá và mất hút dưới thềm bậc thang rồi mới (dám) đi tiếp.

Dù tim không có đập mạnh như trước đây hể mà nghe đến "rắn," nhưng nói không sợ cũng không đúng. Với lại tối qua, sau khi đi dùng cơm chiều về, bác gái ở chung phòng có kể lại là trên đường về bác còn thấy một chú. Cho nên sáng nay, khi tôi thiền hành xuống núi, không khỏi ráng nhìn xem coi có chú nào lên "tập thể dục sáng," đi thong dong trên đường dốc một hoặc hai mình gì không? Đồng thời, tôi cũng tự nhủ với mình rằng Sư Ông có nói qua, (quán rằng) con rắn chỉ là sợi dây, không có gì phải sợ!

Thiệt ra thì mấy chú có làm phiền gì ai đâu? Mỗi lần có khóa tu, thiền sinh về rất đông, cả mấy trăm người. Mấy chú đều lặng lẽ tránh đi nhường chổ lại thiền sinh sinh họat nữa mà! Nhưng cũng nên hiểu dùm cho mấy chú là vì thời tiết nóng quá nên mấy chú “lên chơi và hóng gió” chút xíu vậy thôi.

Nhớ bửa nọ, trong lúc Thầy Pháp Niệm làm lễ truyền 14 giới Tiếp Hiển cho các vị xin thọ giới, đại chúng nghe tiếng vang của các con coyotes (sói đồng) gọi nhau rất là lạ tai. Trong vài giây ban đầu tôi còn cho rằng đó là tiếng của mấy em nhỏ vui chơi ở bên ngòai thiền đường. Nhưng rồi sực nhớ đến mấy con coyotes và chợt hiểu ra cái âm thanh là lạ đó.

Cũng như mấy chú rắn, các cậu coyotes cũng không có thường đến gần thiền sinh để “thăm hỏi” gì nhiều. Chắc mấy cậu ấy "mắc cở," chỉ thích đứng ở đằng xa nhìn lại thôi. Và đặc biệt là đêm đó mấy cậu kêu nhau như vậy thì cũng để chúc mừng cho các vị bồ tát thọ giới như lời Sư Cô Chân Không có giảng giải qua.
Down the Mountain Road [Previous] |
The Back of the Buddha [Next]
PLEASE RESPECT ONE'S WORK BY CITING THE ORIGINAL SOURCE.